Phượng không dám khóc mặc dù đôi mắt đă mọng đỏ. Dường như Minh cũng không dám nh́n thẳng vào Phượng, anh quay đi một chỗ khác. Không gian im phăng phắc. Chỉ có tiếng thở của cả hai người là gấp gáp, dồn dập. Họ đang xúc động bởi năm năm yêu nhau, thời gian đủ để một đứa trẻ bước qua lứa tuổi mẫu giáo thế mà nay lại chia tay nhau. Dù đă lường trước mọi t́nh huống xảy ra, nhưng Phượng vẫn không thể ḱm nổi t́nh cảm của ḿnh. Minh vừa đi khỏi là Phượng đă khóc như mưa, cô ngồi thụp xuống trước cổng nhà tự hỏi: “Sao t́nh yêu đến với ḿnh lại khó khăn đến vậy”. Giá mà Phượng không nói điều bí mật ấy cho Minh th́ sự thể đă không ra thế này nhưng như thế là lừa dối sao? Mà sự dối trá không sớm th́ muộn sẽ tự phơi bày. Có lẽ lúc ấy đấy người đau khổ dằn vặt nhiều hơn sẽ là Phượng cũng nên. Phượng cay đắng chấp nhận sự thật dù thật khó và quá khứ lại trở về bên Phượng, khiến trái tim đang bị tổn thương của cô một lần nữa đau nhói. Năm mười tám tuổi, Phượng đă biết yêu. Mối t́nh đầu của Phượng là một cậu bạn cùng lớp. Đó là t́nh yêu của lứa tuổi học tṛ, nhưng cũng không kém phần lăng mạn giữa một cô học tṛ yêu văn thơ và một cậu học tṛ thích phác họa suy nghĩ của ḿnh trên những khổ giấy lớn. Món quà đầu tiên mà Duy tặng Phượng, chính là bức chân dung của Phượng mà Duy đă mất hàng tháng trời để vẽ. Bức tranh trông thật có hồn nhưng quan trọng hơn cả khi đó là lời tỏ t́nh có ư nghĩa nhất đối với Phượng. Họ đă yêu hết ḿnh dù không quên cái đích quan trọng là vào được Đại học. Rồi khi giấy báo đỗ Đại học đến với cả Duy và Phượng, hai trường Đại học hợp với năng khiếu của họ th́ niềm vui tưởng chừng như đang được nhân ba, nhân bốn. Được mệnh danh là cặp đôi đẹp và có triển vọng nhất lớp. Cả Duy và Phượng lại càng trở thành thần tượng để các bạn trong lớp học tập khi vừa biết học lại vừa biết yêu. Thế rồi chỉ trong một lần không làm chủ được bản thân, Phượng đă trao cái quư giá nhất của đời người con gái cho Duy. Hân hoan chẳng được bao lâu, phải bốn tháng sau Phượng mới phát hiện ra ḿnh có bầu. Hoảng hốt và lo sợ, Phượng như người mất hồn. Không dám lên giảng đường khi cái bụng ngày càng to ra, nhưng điều đau hơn cả là mọi cuộc gọi đến Duy đều không ai nhấc máy. Duy đang trốn chạy và muốn từ bỏ cái thai đang lớn dần trong bụng của Phượng. Những lời thề non hẹn biển của Duy đâu rồi chỉ c̣n Phượng một ḿnh. Chuyện vỡ lở, không chỉ có bố mẹ Duy mà cả Duy đều chối bỏ cái thai. Duy đă trốn chạy bằng cách chuyển nhà đến một nơi khác, mọi liên lạc với Phượng đều cắt đứt. Giữa sự sống và cái chết, Phượng đă chọn cái chết. Liều thuốc ngủ khiến cô mê man bất tỉnh, nếu bố mẹ Phượng không phát hiện kịp th́ có lẽ Phượng đă không c̣n trên cuộc đời này. 
Với cái thai năm tháng phải bỏ, Phượng đă trải qua nỗi đau về cả thể xác lẫn tinh thần đến cùng cực. Phải mất gần một năm sau đó, Phượng mới lấy lại được b́nh tĩnh nhưng khoảng thời gian đó quả là dài, dài như một thế kỷ. Dường như bầu trời khi đó phủ toàn một màu đen, mây cũng đen và vạn vật cũng đen. Bố mẹ Phượng đă phải bảo lưu một năm học cho Phượng những mong có một ngày nỗi đau sẽ nguôi ngoai và Phượng sẽ là Phượng như ngày nào. Và Phượng đă thực sự đứng dậy được dù chẳng khi nào nguôi ngoai những kư ức buồn. Bốn năm Đại học rồi năm năm đứng trên bục giảng, nh́n đám học tṛ mở to đôi mắt nh́n và lắng nghe từng bài giảng ngữ văn của cô giáo, Phượng lại nghĩ đến những tháng năm học tṛ của ḿnh - ngây thơ, trong trắng nhưng cũng đầy vụng dại. Chín năm đó Phượng đă khép ḷng ḿnh, mọi cánh cửa để đến được trái tim của Phượng đều bị đóng sập. Chỉ đến khi gặp Minh - người thầy giáo dạy Phượng học lên Cao học, trái tim Phượng mới loạn nhịp. Hơn Phượng bảy tuổi, vẻ chín chắn nghiêm túc ở nơi anh khiến Phượng an tâm, nhưng cũng chính vẻ nghiêm túc đó khiến Phượng lo sợ về quá khứ vụng dại của ḿnh. Nhưng khi càng yêu Minh th́ Phượng lại thấy anh khác Duy hoàn toàn. Một người thầy giáo đức độ, chẳng bao giờ anh làm Phượng buồn bởi những bài thơ anh viết cho Phượng chính là lời tỏ t́nh khiến con tim Phượng biết yêu trở lại. T́nh yêu của họ đă có năm năm để thử thách, không có chỗ dành cho những nỗi buồn chỉ có những niềm vui, niềm hạnh phúc. Bỗng dưng những bài giảng của Phượng trở nên có hồn và sống động. Bởi thật đơn giản khi chính Minh là người mang đến cho Phượng cảm xúc mới, t́nh yêu cuộc sống. Nhưng có lẽ chính v́ điều đó mà để Phượng muốn nói sự thật sau lời cầu hôn chân thành của Minh. Phượng không muốn trở thành người dối trá, Minh cần phải biết quá khứ của Phượng có thể anh sẽ thông cảm và càng yêu Phượng th́ sao? Và tất nhiên đó măi măi ư nghĩ trong ảo tưởng. Phượng đă lầm, Minh không thể vượt qua khi người con gái của ḿnh đă không c̣n trong trắng như ḿnh nghĩ. Nh́n ánh mắt của Minh là Phượng hiểu anh đang nghĩ ǵ, nhưng cô không nghĩ lời nói chia tay lại sớm đến thế. Không gian xung quanh Phượng lại phủ bằng một màu đen u ám, một màu đen Phượng đă từng trải qua. Minh đă đi xa thật rồi, rời khỏi thành phố này, “Thành phố mang tên Phượng” như tựa đề một bài thơ Minh đă viết tặng Phượng. Dù Phượng biết là Minh chẳng có lỗi ǵ cả nhưng sao sống mũi của cô cứ cay cay, nghèn nghẹt. Phượng nh́n lên bầu trời để nh́n chiếc máy bay đang bay, nó đă chở Minh bay xa, xa lắc. Phượng buồn quá, buồn đến tê tái ḷng. Phượng phải làm ǵ đây khi sẽ c̣n có ai tiếp theo Minh rời khỏi “Thành phố mang tên Phượng”. Quá khứ vụng dại đó sẽ măi đeo đẳng suốt cuộc đời của Phượng - người con gái cần được sẻ chia. * Bạn thực sự muốn trải ḷng ḿnh... hăy cùng vào đây chia sẻ |